Công vụ 26: "Phao lô biện minh trước Vua Ạc ríp ba"

**Dân Tộc Việt **Các Phương Tiện zoom

"Bởi vì lời giảng về thập tự giá, thì những người hư mất cho là điên dại; song về phần chúng ta, là kẻ được cứu chuộc, thì cho là quyền phép của Đức Chúa Trời." I Cô rinh tô: 1:18

Công vụ 26: "Phao lô biện minh trước Vua Ạc ríp ba"

 

Đọc Công vụ 26

 

Câu hỏi:


1/ Vì sao Phao lô hướng về Vua Ạc ríp ba để truyền rao sứ điệp Đấng Christ?
    Vì sao  trong lòng Vua bị động chạm nhưng quyết không tin?

 

2/ Theo sách I Cô rinh tô 1: 18 ở đầu bài thì vì sao quan Phê tu cho rằng Phao lô bị điên?
Ngày nay, tín đồ Đấng Christ còn bị người ta nói như vậy không?

 

3/ Làm chứng về chính mình cần đòi hỏi điều gì?

      Bạn có nghĩ đó là phương cách tốt nhất, dễ nói nhất không?

 

  "Phao lô biện minh trước vua Ạc ríp ba"

*** Phao lô mở đầu câu chuyện của mình hướng về vua Ạc ríp ba: câu 1 -3

"1 Bấy giờ vua Ac-ríp-ba biểu Phao-lô rằng: Ngươi được phép nói để chữa mình. Phao-lô bèn giơ tay ra, chữa cho mình như vầy: 2 Tâu vua Ac-ríp-ba, tôi lấy làm may mà hôm nay được gỡ mình tôi trước mặt vua về mọi điều người Giu-đa kiện tôi, 3 nhất là vì vua đã rõ mọi thói tục người Giu-đa, và cũng biết sự cãi lẫy của họ. Vậy, xin vua hãy nhịn nhục mà nghe tôi."

 

  Hôm nay, Phao lô đang đứng trước mặt một người, mà ba đời vua đã giết hại Cơ đốc nhân không nương tay, Phao lô chắc không mong mõi gây được một mối thiện cảm trong cái nhìn về gia tộc của vua Ạc ríp ba.


  Nhưng Phao lô đã bắt đầu lời biện dẫn của mình hướng về vua ấy một cách rất êm ái, Phao lô nói, hôm nay, tôi thấy vui khi được giải bày với vua (I think myself happy) - Có lẽ, Phao lô thấy mình khó mà làm cho các quan La mã hiểu được ý nghĩa trong lẽ đạo giữa người Do Thái và đạo Đấng Christ, nay có một người là vua chư hầu, một người Do Thái, có tiếng nói ảnh hưởng đến các quan La mã, có quan điểm của một người Do Thái.

  Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để chính Vua và các quan La mã nghe được sứ điệp của Tin lành. Phao lô dù trong tình huống nào, ông cũng muốn nắm lấy cơ hội rao giảng Tin Lành cho các bậc vua chúa và những người cầm quyền. Đây quả là một cơ hội vô cùng to lớn, và chắc chắn Phao-lô đã cảm thấy hạnh phúc vì có được cơ hội ấy.

*** Phao lô tiết lộ thân thế của mình: câu 4 -7

" Cách ăn nết ở của tôi từ lúc tuổi trẻ, nơi giữa bổn quốc tôi và tại thành Giê-ru-sa-lem, thì mọi người Giu-đa đều biết cả. 5 Ví bằng họ muốn làm chứng về việc nầy, thì biết từ lâu ngày rồi, tôi là người Pha-ri-si, theo phe đó, rất là nghiêm hơn trong đạo chúng tôi. 6 Hiện nay tôi bị đoán xét, vì trông cậy lời Đức Chúa Trời đã hứa cùng tổ phụ chúng tôi, 7 lại mười hai chi phái chúng tôi, lấy lòng sốt sắng thờ phượng Đức Chúa Trời, cả đêm và ngày, mà trông đợi lời hứa ấy được trọn. Muôn tâu, thật là vì sự trông cậy đó mà tôi bị người Giu-đa kiện cáo.8 Ủa nào! các ông há lại ngờ chẳng có thể tin được rằng Đức Chúa Trời khiến những kẻ chết sống lại sao?"

 

  Phao lô giới thiệu thời tuổi trẻ của mình, ông sinh ra tại Tạt-sơ, cách Giê-ru-sa-lem vài trăm dặm. Khi còn trẻ, Phao lô đã đến cư ngụ tại Giê-ru-sa-lem. Phao-lô tự giới thiệu mình là một người Do Thái trung tín, được biết đến giữa vòng dân Do Thái, sống theo giáo phái nghiêm khắc nhất là giáo phái của những người Pha-ri-si. Ông nói tiếp:


  Giờ đây, tôi đứng trước tòa và chịu phán xét vì niềm hy vọng vào lời hứa mà Đức Chúa Trời đã ban cho tổ phụ chúng ta. Đức tin của ông được thể hiện trong lối sống lẫn cách suy nghĩ, ông vẫn luôn là một người Do Thái trung tín, niềm tin của ông nơi Chúa Giê-xu là kết quả tất yếu từ niềm tin vào lời hứa của Đức Chúa Trời; Phao lô lập luận rằng, chính vì niềm tin này mà tôi bị người Do Thái cáo buộc.

Nếu một người tin vào Đức Chúa Trời quyền năng,nói rằng Ngài có thể làm được mọi việc, thì tại sao không tin Đức Chúa Trời có thể làm cho người chết được sống lại sao? Đối với vua Ạc ríp ba là một người Do Thái, vua có thể kiểm chứng lời Phao lô nói khi ông ấy đọc trong sách Gióp 19: 25 -27

" Còn tôi, tôi biết rằng Đấng cứu chuộc tôi vẫn sống, Đến lúc cuối cùng Ngài sẽ đứng trên đất. 26 Sau khi da tôi, tức xác thịt nầy, đã bị tan nát, Bấy giờ ngoài xác thịt tôi sẽ xem thấy Đức Chúa Trời; 27 Chính tôi sẽ thấy Ngài, Mắt tôi sẽ nhìn xem Ngài, chớ chẳng phải kẻ khác: Lòng tôi hao mòn trong mình tôi."

Gióp đã nói, chẳng những Đấng Cứu chuộc ông sống lại, mà chính ông cũng được sống lại. Ý niệm của sự sống lại thời cựu ước còn rất mờ ảo trong tâm trí của một người Do Thái, nhưng với người tin vào Chúa Giê su, ý niệm đó trở nên sống động và là niềm hy vọng của đạo Đấng Christ. Phao lô muốn nói đến điều đó cho mọi người biết.

*** Phao lô kể lại việc ông gặp gở Chúa Giê su trên đường đi Đa mách, rượt theo các tín đồ theo Chúa Giê su: câu 9 - 18

" Thật, chính mình tôi đã tin rằng nên dùng đủ mọi cách thế mà chống lại danh Jêsus ở Na-xa-rét. 10 Thật tôi đã làm sự nầy tại thành Giê-ru-sa-lem: sau khi đã chịu quyền của các thầy tế lễ cả, thì tôi bỏ tù nhiều người thánh; và lúc họ giết các người đó, tôi cũng đồng một ý. 11 Vả lại, tôi thường trảy đi từ nhà hội nầy đến nhà hội kia, hà hiếp họ, để bắt họ phải nói phạm thượng, tôi lại nổi giận quá bội bắt bớ họ cho đến các thành ngoại quốc. 12 Ấy vậy, tôi lên thành Đa-mách có trọn quyền và phép bởi các thầy tế lễ cả, đang đi dọc đường, 13 muôn tâu, lúc giữa trưa, tôi thấy có ánh sáng từ trên trời giáng xuống, chói lói hơn mặt trời, sáng lòa chung quanh tôi và kẻ cùng đi. 14 Chúng tôi thảy đều té xuống đất, và tôi nghe tiếng phán cùng tôi bằng tiếng Hê-bơ-rơ rằng: Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt-bớ ta? ngươi đá đến ghim nhọn thì là khó chịu cho ngươi vậy. 15 Tôi thưa: Lạy Chúa, Chúa là ai? Chúa đáp rằng: Ta là Jêsus mà ngươi đang bắt bớ. 16 Song hãy chờ dậy, và đứng lên, vì ta đã hiện ra cho ngươi để lập ngươi làm chức việc và làm chứng về những việc ngươi đã thấy, cùng những việc ta sẽ hiện đến mách cho ngươi. 17 Ta sẽ bảo hộ ngươi khỏi dân nầy và dân ngoại là nơi ta sai ngươi đến, 18 đặng mở mắt họ, hầu cho họ từ tối tăm mà qua sáng láng, từ quyền lực của quỉ Sa-tan mà đến Đức Chúa Trời, và cho họ bởi đức tin nơi ta được sự tha tội, cùng phần gia tài với các thánh đồ."

 

  Phao lô đã không ngại mà bày tỏ quá khứ không tốt của mình là bắt bớ những người đi theo Chúa Giê-xu. Một số người bị ông nhốt vào ngục, một số bị ông giết hại, và một số bị ông ép buộc phải chối bỏ Chúa Giê-xu.


Về sau, Phao-lô đã bày tỏ nỗi ân hận sâu sắc về quãng đời trước kia của mình khi còn là kẻ bắt bớ 1 Cô-rinh-tô 15:9


" Vì tôi là rất hèn mọn trong các sứ đồ, không đáng gọi là sứ đồ, bởi tôi đã bắt bớ Hội thánh của Đức Chúa Trời."


Có lẽ, chính việc ông đã ép buộc những theo Chúa Giê su phải từ chối Chúa, là điều đè nặng nhất lên lương tâm ông.


Phao-lô cũng thú nhận ông từng là một thành viên của Hội đồng Tối cao Do Thái (Sanhedrin), nắm quyền bỏ phiếu chống lại những Cơ Đốc nhân bị đưa ra xét xử giống như trường hợp của Ê-tiên.


Có một chi tiết cần để ý, trong cuối câu 10, nói rằng: "lúc họ giết các người đó, tôi cũng đồng một ý." bản dịch tiếng anh nói rõ hơn, "tôi cũng bỏ thăm chống lại họ" (I cast my vote against them.)

Các nhà sử học cho rằng, nếu Phao lô là thành viên trong Hội đồng Sanhedrin thì ông phải là một người có vợ, vì quy luật của hội đồng nầy như vậy. Nhưng trong I Cô rinh tô 7: 7 lại nói Phao lô đang ở độc thân. Có lẽ vợ Phao lô đã qua đời, hay vì khi Phao lô cải đạo thì vợ ông chia tay ông.

Phao lô kể hết câu chuyện xảy ra ở Đa mách, thế nào ông được Chúa Giê su hiện ra để can ngăn ông rằng, ông đang phạm tội với Đức Chúa Trời. Quả thật đây là bài làm chứng thật của Phao lô, đôi khi, làm chứng về chính cuộc đời mình, là điều dễ nói và cũng là điều dễ thuyết phục nhất.
Phao lô khẳng định, sau cuộc gặp gỡ đó, ông phải ăn năn vì cũng giống như những người Giu đa kia, ông cần thay đổi lòng nhiệt thành tôn giáo lầm lạc, và những ý niệm sai trái về Đức Chúa Trời.

Phao lô hăng hái nói trước Hội đồng rằng, Chúa Giê su là Đức Chúa Trời tuyên bố: " Bởi đức tin mà được tha tội, đồng thời được hưởng phần gia tài trên Trời với các thánh đồ."


  Hội trường nơi Phao-lô tường trình, đầy những nhân vật quan trọng, tuy nhiên, trong cách nói " Tâu vua Ac-ríp-ba" Phao-lô đã đem sự chú ý hướng về vua Agrippa. Đó là một lời mời gọi gửi đến Agrippa, mời ông trở thành một trong số những người được thánh hóa nhờ đức tin nơi Chúa Giê-xu. Đôi mắt của ông cũng có thể được mở ra, y như điều đã xảy đến với Phao-lô trên con đường dẫn đến Đa-mách.

*** Lời kêu gọi của Phao lô: câu 19 - 23

" Tâu vua Ac-ríp-ba, từ đó, tôi chẳng hề dám chống cự với sự hiện thấy trên trời; 20 nhưng đầu hết tôi khuyên dỗ người thành Đa-mách, kế đến người thành Giê-ru-sa-lem và cả xứ Giu-đê, rồi đến các dân ngoại rằng phải ăn năn và trở lại cùng Đức Chúa Trời, làm công việc xứng đáng với sự ăn năn. 21 Kìa, vì thế nên người Giu-đa đã bắt tôi trong đền thờ và toan giết tôi. 22 Song nhờ ơn Đức Chúa Trời bảo hộ, tôi còn sống đến ngày nay, làm chứng cho các kẻ lớn nhỏ, không nói chi khác hơn là điều các đấng tiên tri và Môi-se đã nói sẽ đến, 23 tức là Đấng Christ phải chịu thương khó, và bởi sự sống lại trước nhất từ trong kẻ chết, phải rao truyền ánh sáng ra cho dân sự và người ngoại."

 

  Phao lô lý luận, ông không thể bất tuân Đức Chúa Trời, Đấng đã bày tỏ chính Ngài với ông một cách đầy quyền năng. Trước mặt vua Agrippa và tất cả những người hiện diện, Phao-lô giải thích lý do tại sao ông lại rao giảng và sống theo cách mà ông đã làm. Phao lô cũng kêu gọi mọi người phải ăn năn, quay về cùng Đức Chúa Trời. Phao lô còn nói thêm, Chúa giao cho ông một công tác, rao truyền sự cứu rỗi của Đấng Christ cho mọi người, kêu gọi họ ăn năn, quay về cùng Đức Chúa Trời, không những cho người Do Thái và cũng cho người ngoại nữa.

 

*** Phê tu lên tiếng khi nghe nói sứ điệp cũng được giành cho người ngoại: câu 24 -26

" người đang nói như vậy để binh vực mình, thì Phê-tu nói lớn lên rằng: Hỡi Phao-lô, ngươi lảng trí rồi; ngươi học biết nhiều quá đến đỗi ra điên cuồng. 25 Phao-lô lại nói: Bẩm quan lớn Phê-tu, tôi chẳng phải lảng trí đâu; tôi nói đó là những lời thật và phải lẽ. 26 Vua biết rõ các sự nầy; lại tôi bền lòng tâu vì tin rằng chẳng có điều nào vua không biết; vì mọi việc đó chẳng làm ra cách chùng vụng đâu."

  Đứng trước mọi người, Phao lô ăn nói lưu loát, kèm theo lời giới thiệu về thân thế của mình, Phao lô đã gây ấn tượng cho mọi người rằng ông là một người có học vấn uyên bác và là người có tài thuyết phục. Trong khi Phao lô hướng về vua Ạc ríp ba trong lời biện giải của mình, Vua chưa lên tiếng thì quan tổng binh Phê tu đã lớn tiếng cho rằng, Phao lô học quá hoá khùng.


Tại sao Vua Ạc ríp ba chưa lên tiếng? Là một người Do Thái, những lời của Phao lô đã động chạm vào tấm lòng của Vua, Vua biết dòng họ của mình ba đời giết hại Cơ đốc nhân, trước khi nghe lời kêu gọi của Phao lô, Vua còn đi theo con đường sai lạc, bây giờ được nghe lời làm chứng của Phao lô, Vua Ạc ríp ba có lẽ sợ hải, bên ngoài còn giữ phong cách trước các quan La mã, nhưng bên trong, lòng ông có rúng động.


Người ta sẽ không ngạc nhiên khi Phê tu cho rằng Phao lô điên cuồng, là một quan toà, Phê tu có thói quen quan sát, lắng nghe và phân tích, Phê tu nhận thấy Phao lô nói những điều phi lý:

Dù đang là một tù nhân bị xiềng xích, Phao lô vẫn nói rằng mình cảm thấy hạnh phúc.
Phao lô khẳng định rằng Đức Chúa Trời có quyền khiến người chết sống lại.
Phao lô kể lại một trải nghiệm khó tin đến từ trời, khiến ông thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình
Phao lô quan tâm đến việc rao giảng về Chúa Giê-xu hơn là sự tự do của mình.
Phao lô tin vào một sứ điệp đầy hy vọng và sự cứu chuộc dành cho toàn thể nhân loại.

 

Muốn hiểu tất cả những điều trên, người nghe phải có quá trình biết qua lời của Đức Chúa Trời, và phải có lòng tin. Phê tu không có cả hai điều nầy, ông ta tỏ ra tôn trọng Phao lô, nhưng đối với Phao lô, Phê tu không thể hiểu được. Trong sách I Cô rinh tô 1: 18 Phao lô chép:

" Bởi vì lời giảng về thập tự giá, thì những người hư mất cho là điên dại; song về phần chúng ta, là kẻ được cứu chuộc, thì cho là quyền phép của Đức Chúa Trời."

Những người không tin, khi nghe nói về Tin lành thì cho là chúng ta bị điên dại, nhưng chúng ta biết mình được cứu chuộc là do quyền phép của Chúa trong sự kêu gọi.

Phao lô trả lời cùng Phê tu rằng ông không bị điên, mọi sự mà ông nói đến thì chính Vua Ạc ríp ba và dân chúng ở đây đều biết, việc rao giảng về Chúa Giê su không hề kín dấu ( KT tiếng Việt dùng chữ chùng vụng, có nghĩa là bị nhẹm đi) việc Phao lô biện minh cho mình như thế là phải lẽ và là sự thật.

*** Lời nhận xét của Vua và phần đông các quan khác: câu 27 - 32

" Tâu vua Ac-ríp-ba, vua có tin các đấng tiên tri chăng? Tôi biết thật vua tin đó! 28 Vua Ac-ríp-ba phán cùng Phao-lô rằng: Thiếu chút nữa ngươi khuyên ta trở nên tín đồ Đấng Christ! 29 Phao-lô tâu: Cầu xin Đức Chúa Trời, chẳng kíp thì chầy, không những một mình vua, nhưng hết thảy mọi người nghe tôi hôm nay đều trở nên như tôi, chỉ trừ bỏ xiềng nầy thôi! 30 Vua bèn đứng dậy, quan tổng đốc và bà Bê-rê-nít cùng những người đồng ngồi đó cũng vậy. 31 Khi lui ra rồi, các người nói cùng nhau rằng: Trong cách ăn ở người nầy, thật chẳng có chi đáng chết hoặc đáng bỏ tù cả. 32 Vua Ac-ríp-ba nói với Phê-tu rằng: Nếu người nầy chưa kêu nài đến Sê-sa, có thể tha được."

 

Phao lô không để ý nhiều đến lời của Phê tu, ông vẫn muốn hướng về Vua, Phao lô nói:

"Thưa Vua Agrippa, ngài có tin các vị tiên tri chăng? Tôi biết chắc rằng ngài có tin."


  Phao-lô đã dùng lời của Phê tu để gợi lại những điều mà Vua Agrippa vốn đã biết, Phao lô hỏi Vua có tin các Đấng Tiên tri không? Thay vì trả lời thẳng câu hỏi đó, Vua tự nhận rằng Vua đang được nghe sứ điệp của Chúa Giê su, suýt chút nữa thì thành Tín đồ Đấng Christ ! Tuy đây là lời nói gần như đùa cợt, nhưng chứng tỏ lời làm chứng của Phao lô có đầy sức thuyết phục Vua Ạc ríp ba. Tuy vậy, Ạc ríp ba thật khó mà trở thành tín đồ Đấng Christ, vì như thế, ông ta sẽ phải đánh đổi tất cả mọi thứ Vua đang có để được một danh xưng là người theo đạo Chúa Giê su.

 

  Sau bài tường trình của Phao lô, mọi người đều đồng ý Phao lô không phải là một tội phạm, ông không gây tội ác nào để chịu giam giữ như một tội nhân. Vua Ạc ríp ba nói với quan Phê tu rằng, nếu chưa trình việc kháng cáo lên Sê sa thì có thể tha ra được. Trớ trêu thay, lời yêu cầu kháng cáo của Phao lô đã được gởi đi, Phê tu không có quyền thay đổi.
Công tác của Phao lô không dừng ở các quan, các vua ở đây, Chúa còn muốn Phao lô làm chứng cho một người cao nhất, quyền uy nhất thời đó, có ảnh hưởng đến hàng ngàn tín hữu đạo Đấng Christ, là hoàng đế La mã Sê sa. Chuyến đi đến Rô ma sẽ do quân lính La mã lo liệu mọi việc, Chúa đã sắp đặt cho Phao lô để ông được hoàn tất sứ mạng của mình.